Trước khi Phật nhập niết bàn, đại thần Vassaka đến thăm Phật, thăm dò ý kiến Phật về ý định của vua A Xà Thế muốn xuất quân chiếm Cộng Hòa Vajjian. Nhân dịp này, Phật dạy hàng đệ tử: “Ngày nào chư lăng Tỳ Kheo còn thường xuyên gặp gỡ, thường xuyên thảo luận trong tinh thần hòa hợp, thanh tịnh, không bị ảnh hưởng của tham ái; ngày nào hàng Tỳ Kheo còn chuyên tu thiền định, phát triển chánh niệm; ngày nào chư Tăng không dấn thân vào thế sựì Phật Pháp vẫn trường tồ”
Tôn giáo khó hòa đồng với trào lưu văn hóa khi biểu tượng tôn giáo và thế giới thực tại quá gần hay quá xa. Quá gần dễ bị hút hóa. Quá xa trở thành ốc đảo. Không quá gần, không quá xa, chỉ một quãng cách vừa phải. Tùy duyên mà bất biến. Bất biến mà tùy duyê thái của Phật tuy thanh cao, siêu thoát, nhưng không bao giờ cách biệt với quần chúng. Cưu mang mà khoog hệ lụy. “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm”.
Phải chăng Phật Giáo không còn tồn tại ở Ấn Độ như nhiều người nói? Thật ra Phật Giáo không bao giờ biến mất tại Ấn Độ. Và khi Ấn Độ dành lại độc lập cũng là lúc Phật Giáo hồi sinh tại Ấn Độ.
Nội dung của cuốn sách phân tích, thấu đáo và đầy đủ nhất vạch ra toàn cảnh một bức tranh sống động cho chúng ta thấy rõ những nguyên nhân nào đưa đến suy vong và những điều kiện nào dẫn đến sự hưng thịnh của đạo Phật không những ở Ấn Độ mà bao gồm tất cả các nước Phật giáo trên thế giới.

